Wednesday, January 21, 2015

Tình Yêu Khôn Nguôi



Tinh Yêu Khôn Nguôi

Tình Yêu Khôn Nguôi

Đến rồi đi, những mùa thu ngóng đợi
Những đông tàn gom buốt giá về đêm
Những xuân nồng đưa bước giấc mơ êm
Anh, trong mộng, ru em từng giấc ngủ

Những xuyến xao, những bồi hồi, hờn dỗi
Anh cuộn tròn vòng tình ái trao em
Mắt môi nào thương nhớ lại đẩy  thêm
Ngày với tháng, thời gian không còn nghĩa

Khi tiếng hát  vọng cao miền hoang dã
Đã gọi em từ cuối cõi trời xa
Lời thơ anh, nguồn suối đỗ chan hòa
Anh  gieo xuống giọt ân  tình lóng lánh!

Tình khôn nguôi, đượm tim em đắm thắm
Mùa thu này, hay thu nữa nhớ thương
Lá thu vàng -  vẫn từng chiếc,  vấn vương
Trăm năm nữa, nghìn năm sau vẫn thế!

Tình khôn nguôi - dù cuộc đời dâu bể
Dù bao nhiêu mùa đỗ-lá-vàng-phai
Dù bao lần em lạc bước đường dài
Tình soi bóng,  dắt dìu em  lối cũ !



Tình khôn nguôi – đậm trang thơ  tình sử
Vẫn nhiều phen mực loang, đọng, sầu tư
Vẫn nhiều đêm,  đèn đối bóng trời khuya
Soi lòng thấy thiết-thê bao nỗi nhớ!

Tình khôn nguôi – tình quyện hòa trong gió
Thơm lừng hương -  bập bùng theo hơi thở
Tình anh trao vào  tim em mở ngỏ
Tình dạt dào, như thác đổ, khôn nguôi!


Nhật Thụy Vi
Norman

11/2014

'Yêu, Một Vần Sinh-Tử'

http://www.luanhoan.net/gocchung2015/html/bm%2020-01-2015%2015.htm




Yêu, một vần sinh tử

Ngoài kia sương dày dặc
Gió hiu lạnh lòng ai
Mắt buồn như trông ngóng
Dải mộ buồn phôi phai

Chừng tiếng ai trong gió
Như sáo diều mê say
Luồng quanh ngôi mộ c
Hay tiếng hờn đêm nay?

Ô kìa, sao im bặt
Bóng dáng nàng lung linh
Mờ mờ trong sương nhạt
Tuyệt mỹ một bóng hình!

Trăng vàng treo ngọn cỏ
Nắm níu lấy bàn tay
Tóc thơm lừng hương lạ
Từ đâu nàng tới đây?

Ôi, lòng chàng mê đắm
Ôi, tim nàng ngất ngây
Cùng nhau ta song bước
Từng đêm trăng tri đầy

Sách đèn treo song cửa
Sáo diều vươn ngọn cây
Trần gian thênh thang mở
Tiên cảnh với tầm tay

Mãi như vầy nàng nhé
Mãi thế này chàng ơi
Không sâu lòng mộ tối
Không cạn duyên trần ai

Tay hoa chàng đậm nét
Cung sáo nàng nâng cao
Trăng nghiêng đầu chứng giám
Sinh-tử một vần thôi!

Nhật Thụy Vi
Jan 2015

(cảm tác theo ‘Sương Khói’ ca Thadée Thai Quang Đáng)

Saturday, August 23, 2014

Không biết làm thơ yêu anh

Không biêt làm thơ yêu anh

Vì không biết làm thơ yêu anh
Hoa không nở thắm - lá không xanh
Chiều qua vội vã,  mây không ghé
Đêm cũng hững hờ với  trăng thanh

Vì không biết làm thơ yêu anh
Thơ, vần, lãng đãng - quyện lanh quanh
Nụ hôn muốn gữi mà không dám
Hai chữ ‘yêu anh’ cũng chẳng thành

Vì không biết làm thơ yêu anh
Lòng ghen với gió, giận trăng xanh
em lại hờn mình là cái bóng
Giọt lệ buồn ướt mắt thâu canh

Thơ em viết anh xem rồi để đó
Chỉ hai lời lạnh lẽo ‘cảm ơn’ em
Đã buồn thiu,  tim  lại  nghẹn lời thêm
Sao hai chữ ‘yêu anh’ nhòa nhạt quá!


Không gom được thu vàng vào nắng hạ
Không hoa cài trên mái tóc thủy tiên
Nên thơ nào cũng nhàn nhạt buồn tênh
Trang thơ nhớ cũng đành - thôi chẵng gữi

Chiều nhìn anh lên thuyền qua bến đợi
Như giòng sông, em ngóng mãi con đò
Thuyền anh trôi, quên bến nước đi qua
Em hối hã – lục tìm  trang thơ cũ!

Là nỗi nhớ, nỗi chờ mong ai đó
Một vần thơ,  dòng mực đọng bao lần
Thơ không dám gữi cũng đành
Sao em vướng mãi tơ mành trong tim!

Nhật Thụy Vi


Wednesday, August 20, 2014

Đêm sâu

Đêm sâu

Đêm im lặng giấu mình trong bóng tối
Lòng ta sầu ta biết giấu nơi đâu
Tưỡng yêu thương khỏa lấp được tim đau
Nhưng ai biết sầu len từng mạch máu

Lời đắng cay nào còn vang vọng mãi
Dội vào lòng khuấy động vết tim đau
Muốn đắm chìm vào một giấc mơ sâu
Cho quên hết bao nhiêu nồng thắm cũ

Sao chưa sáng! Sao trời chưa chịu sáng
Chiếu chăn đơn chẳng ấm được bờ vai
Ngoài song kia bóng tối vẫn nghiêng đầy
Ta trăn trở với đêm dài ra mãi!

Ôi, bóng tối và nỗi buồn sâu lắng
Như phũ trùm vây kín một đời ta
 Tưỡng bao lần đời giông bão đã qua
Mà đêm vẫn đè lên hồn nặng trĩu
Nhật Thụy Vi

9-2012

Thiên thu mong đợi

Thiên thu mong đợi

Có phải thiên thu, ta đợi nhau?
Bao giờ cho dứt cuộc tình sầu
Mài miệt tìm nhau trong ảo ảnh
Khóc vầng trăng úa giữa đêm sâu

Đôi mắt ai-hoài,  vương ngấn lệ
Long lanh nhòa nỗi nhớ thương nhau
Mõi mòn em,  gánh đời dâu bễ
Xa xót anh, đêm mộng xanh xao

Sao không bứt đường tơ mỏng mảnh
Để sầu tràn, đẩm gối, trang thơ
Nắm níu chi tháng ngày cô quạnh
Lãng đãng theo mộng cũ ơ hờ!

Mỗi lần gặp bờ vai chưa kịp ấm
Vòng tay chưa khắn khít đã xa rời
Mắt luyến theo đường người về xa tắp
Sao mùa nào cũng đẩm ướt sương rơi!

Ngày trăng khuyết, trăng tròn mình vẫn đợi
Mùa nắng mưa, tuyết giá vẫn chờ nhau
Thơ cố nối những trang tình cho trọn
Trãi cho đầy những mộng ước đêm sâu

Và có phải thiên thu mình vẫn thế
Vẫn hoài mong, nhung nhớ suốt canh thâu
Xin cho em, tình mênh mang sông bễ
Xin cho anh, bát ngát núi rừng cao
Một đời nữa, trăm đời sau vẫn thế
Nghìn năm ta vương vấn tựa trăng-sao!

Nhat thuy vi

8/20/14

Tuesday, August 19, 2014

Em Như Ánh Trăng Xanh

Em Như Ánh Trăng Xanh


Em vẫn nằm đây
Trong nỗi buồn đó
Nằm nghe con mọt nhỏ
Gặm nhắm trái tim hồng
Để những vết thương đau
Tiết không ra giòng máu
Để những đêm sâu buồn
Lệ không còn đổ xuống

Em vẫn nằm đây
Xuyên qua bóng trăng mùa đông
mùa hạ
Cửa sổ mở mong chở nổi cô đơn
Cửa sổ mở như đợi chờ
bước chân em bước qua
bước ra khỏi khung giường nằm quen thuộc

Em vẫn nằm đây
Ngắm ánh trăng vàng
xuyên qua lá cành
xanh mùa hạ
Rồi ánh trăng xanh ma quái
chập chờn giửa cơn gió
và cây cành khẳng khiu đụng chạm
Đời em là những đêm
nhìn triền miên qua cửa sổ
là những với tay mà không tới
là những đổi thay không hiện hữu
là thiết tha ôm nỗi đau mà sống
Em là ánh trăng xanh mùa đông
trăng vàng mùa hạ
Tưỡng đổi thay mà không gì thay đổi
Em là một ảo tưởng triền miên

Em vẫn nằm yên
lắng nghe bên trong ai gặm nhắm trái tim hồng
Có phải em đợi chờ
Không, không phải điều đó
Không ai đợi chờ nó cả

Norman 12/19/01



Đà Lạt Coi Thả Diều

Đà Lạt Coi Thả Diều

Thật cao diều bay cao
Đalạt thiếu sương mù
Xuân Hương tưng bừng hội
tiếng cười vui  lao xao

Em đứng kề vai anh
chiều cao nguyên mùa hạ
mây soi mặt dưới hồ
nước vờn mây lơi lã

Ngẩn ngơ nghe tiếng sáo
diều bay vút trời cao
nhạc diều vi vu thồi
gió đưa diều đi mau

Anh tần ngần lặng im
Em hừng hờ không nói
Lòng mình mơ ước gì
Sao nghe lòng nhoi nhói

Mình đứng kề bên nhau
Sao chừng xa vắng quá
Kỷ niệm củ xôn xao
Quấn quanh chiều mùa hạ


Chiều Đalạt coi thả diều ở H. Xuan Hương


6/2006