Monday, August 12, 2019

Một Sáng Xuân Về!



Một Sáng Xuân Về!

Anh ơi mùa xuân về rồi đó
Vì hôm qua con chim xanh ghé qua bảo nhỏ
Nhìn mà xem ngoài trời nắng rất trong
Muôn nghìn hoa hé nở
Có đôi chim non bay nhanh về thành phố
 Chọn đậu trên cành  hoa lê  trắng muốt
Nơi đây, đôi chim sẽ  làm tổ!
Có con bướm vàng cứ một mình, lửng lơ trong gió nhẹ
Chờ  ghé hôn cánh hoa non thơm nụ
 ganh con ong nhỏ đang hút nhụy mê say
Những giọt nắng thủy tinh óng ánh
xuyên cành lá ban mai
Và trái tim em mở ra cùng với thiên nhiên
Ôi em nhớ anh!
Hương Xuân mênh mang, ngạt ngào,  chất ngất!
Ùa ập về cùng một sáng hôm nay
Mà Xuân về rồi, anh, anh có hay?

Nhật Thụy Vi
April 12, 2019

Thursday, August 8, 2019

Cầu vồng ngũ sắc




I stop chasing the rainbows....
I make one myself... and place it in the garden among my love and sorrows!

Cầu Vồng Ngũ Sắc


 Ơi, cái cầu vồng ngũ sắc
Xa, xa tận chân trời
Ôm tròn bao mơ ước
Ta theo đuổi một đời!

Ta từng đứng bên này
Ao ước điều xa xôi
Lung linh trên triền núi
Lấp lánh soi nền trờì

Cái cầu vồng tuổi thơ
Luôn chạy ngoài tầm tay
Ta không sao đuổi kịp
Ôi cầu vồng mộng mơ!

Ta thôi ngừng đuổi bắt
Trong mờ ảo sương chiều
 hay giữa làn mưa bụi
màu nắng vàng hắt hiu

Ôi cầu vồng ngũ sắc
Mập mờ trong hư vô
Xuyên qua làn nước mắt
Mộng ước và tơ vương
Nhạt nhòa trong chốc lát

Ta đã ngừng đuổi bắt
Nên cầu vồng đứng im
Ngoài vườn, trong mưa bụi
Rất gần trong tay với

thật gần, bên tṛái tim
Đã mệt nhoài vở nát
Chiếc cầu vồng bây giờ
Lung linh giọt nước mất.




Nhật Thuỵ Vi

Sunday, June 2, 2019

Điên Dại




Điên Dại

Em nhìn thấy gì qua  đôi mắt đó?
Mà ngẩn ngơ chìm giữa cõi mông lung
Như ngọn bấc phập  phờ trong gió
Còn bao lâu em hỡi cuối đường cùng

Em như buồn rầu, nhưng như không phải
Em như giận hờn nhưng em cũng không
Em là nổi trống trơn trong bao hiện hữu
Em mông lung vời vợi bóng linh hồn

Tôi với tay qua, mà không thể chạm
Em xuyên hình như một bóng thủy tinh
Nhìn trong mắt em lòng tôi rờn rợn
Tinh cầu xa dần mất dấu hành trình

Mái tóc đen  trên bờ vai em mỏng
Cánh áo hoa nào tươi được môi em
Nhìn vào em, một bức tranh buồn bã
Chỉ màu đen nhuộm sắc bạc phôi pha

Em ở đâu và đang ở chốn nào
Em như lạc lõng trong quanh hiu tiền kiếp
Em ở đâu, bao giờ em trở lại?
Hình như không gian... vừa lạc mất một vì sao!


Nhật Thụy Vi
Griffin Hospital 9/11/08
(cho Trinh Huynh)

Saturday, June 1, 2019

Trần Gian Vắng Bóng



 Trần Gian Vắng Bóng

Người ở thiên đường tôi ở đây
Ngươi còn mơ  giấc mộng sum vầy
Vườn tôi mưa bão giăng nhiều quá
Lá tả tơi, hoa rụng hết chiều nay!

Người bên kia đời, giữa mây trắng bay
 Có biết gì không cơn lốc qua đây
 Cuốn cả hồn tôi trong cơn bão táp
 Bỏ trần gian để tìm dấu chân ai
                                                        
Không gian mờ mịt, mây cuồng bay
Vườn tôi tan nát giữa mưa dày
Nhìn con chim nhỏ trong hiu quạnh
Lệ tôi trào, ôm nó khóc trên tay

Trần gian vắng ngắt không còn ai
Nhìn trời cao, mờ mịt mây bay
 Nhớ người, tôi nhớ, tim quặn thắt
Lạnh lắm cỏi trần người có hay?



Nhật Thụy Vi
5-31-2019

Friday, May 31, 2019

Phải chi...




Phải chi...
 

Phải chi chỉ là thơ
Ta chỉ bềnh bồng mơ
Trong trái tim cháy bỏng
Những tình ái vu vơ

Phải chi đừng nhớ nữa
Những bão đời đi qua
Ghép lại bao mãnh vụn
Tan vở trong lòng ta

Phải chi những buổi sớm
Còn ríu rít  tiếng chim
Trong xạc xào của gió
Thoảng hương xuân còn  thơm
từ ngàn hoa nội cỏ

Phải chi trong lòng ta...
Có được gì tuyệt đối
Phải chi những vần  thơ
Không vương lời trăn trối

Phải chi ánh chiều vàng
Không chìm vào bóng tối
Phải chi người đừng xa
Thì đâu ra nông nổi

Phải chi đêm đừng dài
Ta đâu hoài trăn trở
 Biết đời  như  bóng mây
Sao mãi còn khắc khoải
phải chi ...và phải chi
Đừng mang lòng tiếc nhớ
Những gì đã xa bay!

Nhật Thuỵ Vi
May 31, 2019

Saturday, May 4, 2019

Tri Ân Người lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam






Tri Ân Người lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam

Tôi biết! hỡi người lính xa nhà đi chinh chiến
Đất nước Việt Nam này đâu phải của anh
Ông Cha tôi cùng anh không chung giòng máu
Khúc hát quân hành, anh bập bẹ chữ mất chữ còn
Nhưng anh ở đây, bên vai các anh tôi,
người chiến sĩ Viêt Nam Cộng Hòa, anh sát cánh
Chia từng miếng ăn, nước uống cho nhau
Cùng với anh tôi, dưới lá cờ vàng, anh ngẩng đầu cao
Trên vai cùng cõng nặng thương đau
Cùng thề nguyện, lời ước nguyền sinh tử
Vì trách nhiệm , vì tự do dân chủ
Vì sự hào hùng trong khí huyết của anh
Tôi cũng biết, bao nhiều điều sợ hãi
Nỗi u hoài, nhung nhớ mẹ cha
Nỗi thương tâm của người lính xa nhà
Nhớ con dại, bạn bè, và người yêu bỏ lại
Tôi cũng biết bao yêu thương mong đợi
Ngày anh đi, ngày anh hứa trở về
Tôi cũng biết, mẹ anh, tuôn bao giọt lệ
Thương con ngậm ngùi xa cách đại dương
Đất nước tôi, miền lửa đỏ chiến trường
Mà thù địch, anh làm sao biết được
Khi cùng một giống dân, tác tan trong chém giết
Người nông dân kia, chợt hóa ra thù
Khi bạn anh cười nói chưa dứt câu
Khi bập bẹ học ‘chào ông’ bằng tiếng Việt
Máu cùng đỏ, mà tim đen quỷ quyệt
Đó, người dân tôi, cũng người thù địch của tôi
Làm sao anh biết đươc, trong máu lửa ngập trời
Mà lòng anh, niềm tin về con người luôn chấn động
Rồi một sáng, trên rừng sâu, biển rộng
Trên đồi nương của xóm nhỏ quê nghèo
Anh nằm xuống, máu lan tràn trên mảnh đất
Quê hương tôi, anh ở lại nơi này

Rồi tan tác sau khi tàn cuộc chiến
Người mĩa mai, người oán hận, căm thù
Người quên anh, người xoay mặt, căm hờn
Lệ máu đỗ trong tim tôi anh có biết
Người thắng trận chửi anh tan tác
Người thua cũng hận anh vì sao tôi không biết
Đâu phải lỗi ở anh mà nước non tôi thảm thiết
Chỉ Thế giới này đảo lộn, lừa lọc chuyện bán mua
Mà thương anh người lính Mỹ từ xa
Cùng các anh tôi, anh hy sinh trong biển lửa

Lời kinh cầu vằng vặt trong tôi
chan chứa nỗi xót xa, đời dìm anh trong bóng tối
Lãng quên anh, vì bàn cờ chiến trường thay đổi
Lời nguyện cầu này cho anh, xin anh thấu rỏ
Trong trái tim tôi, hình ảnh cũ cưu mang
người lính Mỹ hiên ngang, cùng chung chiến tuyến
Xả thân vì Thế Giới Tự Do trong thế thời nguy biến!


Nhật Thụy Vi
5-3-2019

Tribute to American Soldiers in Vietnam War

I know!  Oh! young man who leaving home for a distance war
In Viêt Nam, a country that is not even yours
You don’t share a blood line of our ancestors
You don’t hardly know the rhythm our war song
Yet, you are here, side by side with my brothers
The Soldiers of the Viet Nam Cộng Hòa
Sharing your bit and bits of daily life
And standing tall under the one flag
The beloved yellow and red stripes of ours
You share to carry our  pain and suffering
You share it because for you, it’s a right thing to do
You share because it’s a duty that your Great America calling you
To come to aid  the defend for Freedom, love  and humanity
You share because the hero spirits flowing in your blood
I also know, there are the fears you face
Know of your sadness and pain
Know of how you must have missed your Dad and Mom
Missed the little ones at home, you dear friends, and the beloved you left behind
I can imagine the day you lelf and the promise of the returning day you’ve made
I can imagine the tears from your beloved mother’s eyes
The tear of love and concerns for her son who across the rough ocean wide
To a country of mine, which you have not known which fate awaiting and what you will have to face
You don’t even know who will be the enemy to fight
When its in a horror war
my country men, are destroying each other
where an seemingly innocent gentle farmer, whom your Amerian friend happily greets, was an enemy in disguised,
Not knowingly, the cruel and black heart of the enemy he just met!
Yes,  he, the farmer, is one of my people, also an enemy we’ve fought
Oh how I understand the trembling of your heart of what to know and what to believe in this terrible war
Then one  morning, in the depth of jungles, or along the shore,
 or on the roadside of a poor village, you've lied down the last time
your heroic blood soaked our land and our soil
You have stayed, forever, in our beloved Vietnam.
Then war was ended!   the country was destroyed
The hatred, the fear, the revenge  began
No one want to remember you, or they turned away 
Or their anger was poured out on to  you,
 I wish you could know how much pain and sorrows my heart has felt!
The winning side cursed your present
The loosig side was bitter and despired you for reasons I not know why
For me,  it wasn’t your fault that we lost the fight
It’s the tumble of the mad world’s games where lie and deceive being played
(and you and us  are all caught in it mercilessly)
That your life and my brothers soldiers were sacrified
Oh how  misery and unfair life is!

The prayer echoeing in my heart ever since
For the bitterness of your hero life lied in darkness
For the forgotten, because  the games of political has changing side
Hear, my soldier, please hear me, my love and tribute
To the brave American solder's  images who were along my brothers’ side
Together under one the Vietnam Cộng Hòa’s flag for freedom you fight
Your sacrifies, your brave and heroic will remain in my heart to shine.

Nhật Thụy Vi
(English Version of Tri Ân Người Lính Mỹ Trong Chiến Tranh Vietnam)

5-5-2019

Thursday, April 18, 2019

Cửa Mở Vào Cô-Đơn





Cửa Mở Vào Cô-Đơn

Khi em về, mùa xuân như chết lặng
Nghen ngào lòng,  cây lá rũ  buồn theo
Có phải vì em mà  người đi trong  thầm lặng
Để hồn em giờ quấn chặt  những ăn năn

Ôi,  giữa mùa xuân mà mù sương tuyết trắng
Ùa ập xuống em từng lớp lớp nhớ thương
Băng giá dầy, đóng kín lại thời gian
Ngừng ở đó, giữa mùa xuân tang tóc

Người mở cửa cho Cô-Đơn và để đó
Em bước vào, băng giá cũng vào theo
Người vẫn biết dù chông chênh một thuở
Nhưng  tinh ta,  son sắt vẫn còn đây

Nước mắt cứ rơi trong canh khuya, bóng tối
Lặng thinh, mỏi mòn,  thương nhớ bủa vây
 thấy đời mình  mục rã từng ngày
Ta vẫn ngồi gỏ nhịp đời hoang vắng

Sao người bỏ đi mà cửa ơn không đóng
Để Em bước vào rồi ở lại với Thiên Thu
Cái đau tận cùng này, đâu phải ‘phù du’
Khi những  giọt lệ  ứa ran từng mạch máu
Yêu người, tim em vẫn mênh mang như thế
Dù cô đơn khép kín cửa , nhốt em rồi.



Nhật Thụy Vi
4-18-2019

Cửa Mở Vào Cô-Đơn (2nd version for music)

Khi em về, mùa xuân như chết lặng
Nghen ngào lòng,  cây lá rũ  buồn theo
Có phải vì em mà  người đi trong  thầm lặng
Để hồn em giờ cuốn chặt  những ăn năn

Ôi,  giữa mùa xuân mà mù sương tuyết trắng
Ùa ập xuống em từng lớp lớp nhớ thương
Băng giá đầy, đóng kín lại thời gian
Ngừng ở đó, giữa mùa xuân tóc tang!

Người mở cửa cho Cô-Đơn và để đó
Em bước vào, băng giá cũng vào theo
Người vẫn biết dù chông chênh một thuở
Nhưng  tinh ta,  son sắt vẫn còn đây
Nước mắt cứ rơi trong canh khuya và  bóng tối
Lặng thinh, mỏi mòn,  thương nhớ bủa vây
 thấy đời mình như mục rã từng ngày
 Ta vẫn ngồi đây gõ nhịp đời hoang vắng hôm nay
Sao người bỏ đi mà cửa ‘ơn không đóng
Để Em bước vào và ở lại đến Thiên Thu
Những giọt lệ ứa, nghe đau thấm từng mạch máu
Cái đau tận cùng nầy, đâu có  phải là phù du

Revised for music
Nhật Thụy Vi

4-18-2019