Saturday, February 27, 2021

Mùa Xuân rất trắng

 



Mùa Xuân rất trắng

Ô kìa Xuân!
Có phải bên trời hoa trắng nở?
Bóng hoa mờ giữa tuyết sương rơi
Xuân trở về rồi đó ư !
Không dưng sao chợt giữa đông
mà hoa bừng nở?
Để ta nghe nỗi niềm bở ngở chạm tâm tư!
Ô hay! lại chỉ là giấc mơ lần nữa
Như bóng thời gian cứ đuổi theo lần lựa
những tiềm tàng như còn in trong trí nhớ
Của một mùa Xuân rất trắng xa xưa
Với bông tuyết bay bay, mờ ảo trong mưa !
Nhật Thụy Vi

Thursday, February 18, 2021

Theo dấu chim mùa đông

 


Theo dấu chim mùa đông

 

Ta đi theo dấu chim mùa đông

Trong cơn giông, tuyết phủ cánh đồng

Bao nhiêu hoa tuyết tưng bừng nở

Ngợp cả trời, sương tuyết mênh mông

 

Ta đi theo, đi theo mùa đông

Lạnh lẽo trong tim, buốt cả lòng

Nhìn con chim nhỏ co ro giấu

Chiếc mỏ hồng trong cánh run run

 

Ta theo mùa đông, hay đông theo ta

Trên cành phơ phất gió đông xa

Cái lạnh hình như có từ lâu lắm

 Cứ trở về theo tháng năm xưa

 

mùa đông gãy cánh chim đường xa

mất rồi dấu nhỏ của ngày qua

còn chăng hiu quạnh trời đông giá

chỉ còn ta, một mình,  giữa cõi bao la

mắt lệ chợt nhạt nhòa

tìm ai, tìm gì

trong bóng tuyết sương pha?

 

Nhật thuỵ Vi

Feb 2021


Monday, January 25, 2021

Anh, Hồn Sầu Vô Tận

 



Anh, Hồn Sầu Vô Tận

 

Trong bóng tối sao anh quay mặt, giấu

Giọt lệ buồn, đọng trong mắt chưa khô

Lòng em tái tê, tim ray rức vô bờ

Này vai em đây, anh tựa lên mà khóc!

 

Đường đời ta đi,  dù muôn nghìn lối rẽ

Chuyện vui buồn tưởng sẽ quyện vào nhau

Buồn nhân thế , sầu quê hương tan tác

Mà tim anh vẫn ghì chặt nỗi đau

 

Ta cùng đón ánh trăng về bàng bạc

Cùng uống thời gian đẫm mật đầu xuân

Cùng níu sợi tình đang lộng gió thênh thang

Sao sầu trong tim, một mình anh ôm giữ?

 

Hồn sầu đó anh kéo lê từ quá khứ

Khúc tơ chùng, đàn gảy, nhịp buông lơi

Dìm hồn anh vào hụt hẫng chơi vơi

Anh ngao ngán thế đời, bỏ cuộc rong chơi

 

Từng bước anh xa,  hồn em giá buốt

Tình đang nồng nàn,  tựa khói sương tan

Lãng đãng chìm dần,  bóng đã tàn phai

Tình ta để lại, Thiên đường hư hao.

Nhật Thụy Vi

Revised for music

4/30/2017


Sunday, January 24, 2021

Vết thương non nước

 




Vết thương non nước
Lững thững vào ra không nói chi
Cạn tiếng, cạn luôn dòng nghĩ suy
Nhìn cảnh múa may màn chinh trị
Tham quan cố vị mãi còn ghi
Này, có người đã một lần yêu tổ quốc
Vong ơn? Ừ nay làm kẻ vong ơn
Có người bỏ đi, lòng không vướng tiếc
Chút hào quang cũng dập tắt đi rồi
Đời cứ xoay vần trong lịch sử
Kẻ tham gian,ma mãnh, lên ngôi
Cũng có lúc ánh mặt trời sụp tối
Như mây mù vần vũ kéo trong đêm
Có ngừơi đứng ngó bên lề cuộc chiến
Làm kẻ vô tâm theo dõi hơn thua
Có kẻ mỏi mong, ấm no cuộc sống
Và Hưởng Tự Do, trên hùng khí của ai?
Thôi thì thử cúi xuống, và hỏi lòng, tự thú
Ta đã làm được gì
Lòng chờ đợi những chi?
Ừ! Thì chẳng làm được gì
thôi đừng chờ đợi nữa
Cứ đứng coi thế sự xoay vòng!
Người lầm lũi bỏ đi, cô đơn, một bóng
Nước non sụt sùi, thổn thức, sầu bi
Nhat Thuy Vi
(For the soul of a Republican I love)

Sunday, January 17, 2021

Happy Birthday John Quyên!

 




Happy Birthday John Quyên!

Be all what you can be and be happy ̃! 🙂 ❤
I love you so much! ❤
Tháng Năm Và Con
Trời tháng năm đổ buồn lên mái tóc
Trái sầu đau kết trỉu nặng linh hồn
Vết xót xa in hằn thân ngà ngọc
Mười ngón tay gầy che dấu nụ hôn
Trời tháng năm mẹ hoài thai con quí
Hãnh diện soi mình dưới bóng mặt trời
Dù chua cay người ta không chung thuỷ
Mẹ vẫn mong con từng tháng từng ngày
Trời tháng năm mưa trở về thành phố
Tình gian nan nhưng tình vẫn miệt mài
Mẹ mong sao cuộc đời con không khổ
Vì u sầu mẹ nhận hết hôm nay!
Trời tháng năm những đêm dài trăn trở
Mơ ước trọn lành cho trái tim con
Mẹ nguyện cầu bằng lời non bở ngở
Mệt mỏi vòng tay - gục mặt mỏi mòn!
Trời tháng năm mây hạ buồn giăng phủ
Mẹ nghẹn ngào, lòng ôm ấp niềm tin
Con sinh ra giữa hai miền ngôn ngữ
Lạc lõng đời con mẹ xót chuyện mình
Trời tháng năm mẹ thấy mình xa lạ
Nhìn cha con – tình yêu đã xa rồi
Lần áo mỏng con còn nằm trong dạ
Mười ngón đan sầu - mây tác tan trôi!
Nhật Thụy Vi
For ( John Quyen)
An English Version of ‘ Bài Thơ Cho Tháng Năm và Con'
A Poem for my child
May, the month that melancholy strikes its tender notes
For an anguished life has long been mine to take
Though my heart is wounded and scarred with hurt
May comes with sweetness savored in every thought
Of you, a new life in me I joyfully embraced.
I must stand alone and face this life
in the stormy sky of May,
love and everything else is fragile
Yet, my love for you is un-wavered by time
May, the rain has returned
An uneventful life that I must have taken
And with this sorrow I bear it alone
For your sake, I must bear it alone
the burden that life creates
May, many nights I have stayed awake
Dream of love and sweetness,
of a dream catcher, I long to be one for you
I pray, a prayer without words
For I was young and know not what to say
In May, a dark cloudy storm is taking its form
you must be strong, my darling child
For life’s unkind and its shadows await ahead
Even how I wish all sorrow be mine instead
the month of May I bury my young girl’s past
The ardent love has seemed departed
like sand that seeps through
the cracks of my hands – and it’s just like that!
Darling, sweet! won’t you stay by me
I will hold you so tenderly
You will always be with me
even through life’s many steep and winding paths!
Nhật Thụy Vi
(English version written by Ntvi 4/08)
and

thank you Staci for a beautiful poem:

'Close your eyes, Mother'
I was so touch and appreciate your loving heart.
Close your eyes, Mother
In May, your dark eyes open widely
through days and nights
as you long for the touch of his small hands.
Fear grips as you listen to the storms
rolling in.
Your heart bursts with love and pride.
Torture, tumult, tenderness, and tenacity
What will come?
What difficulties for you and your child to bare,
what burdens to lift with strong backs?
Rest easy, dear mother.
Close your eyes, feel the wind caress your hair.
Let the young girl, that worried self, sleep.
As the heart full of love blooms
with hope and possibility.
The wide open heart, the Mother, will awake
as all cares subside and that young girl,
full of uncertainty,
yawns and stretches for a long sleep.
Mother, you will live a thousand years in those days.
Bursting with rainbows of emotion.
And, finally, light will infiltrate those young, sleeping eyes.
You will hear, all at once,
"you have a boy, a small, beautiful son";
and, "you have a man, a good man"
who has lived through many years
and let them shape him.
Let them make him better and stronger.
The young girl who died in May only slept,
and now awakens to find her fears weren't big enough,
but neither were her hopes.
( by Staci W.)

Ngỡ Ngàng Phút Cuối

 


R.I.P Ca Sĩ Lệ Thu 

Buồn! Bao nhiêu người phải ra đi lặng lẽ trong nỗi cô đơn khôn cùng trong mùa đại dich. Trái tim nhói đau từng hồi những lần phải đưa tiển từ xa... Rest In Peace cs Lệ Thu, ngừơi đã mang tiếng hát đi vào lòng người với bao thương mến. Ntvi khóc tiễn người hôm nay! ❤ 🙁
Ngỡ Ngàng Phút Cuối
Giữa cơn đau rã rời
Chập chờn trong sáng tối
Mùa thu vừa đi ngang
Sắc vàng hay thâm đỏ
Đời phai, phai, ngỡ ngàng!
Trong cơn đau miệt mài
Mắt khép hờ mệt mỏi
Trắng một vùng hoang mang
Mùa đông ư? Tuyết trắng
Ướt má, lệ hai hàng
Ai lau giùm nước mắt?
Tiếng cười trong không gian
Cắt sâu vào mạch máu
Mờ mờ trong trí nhớ
Như có một niềm đau
Tiếng hát nào nghe quen
Từ trái tim hụt hẫng
Bập bềnh như sóng vổ
Từ bờ xa rất xa
Thuyền trôi không bến đỗ
Hãy níu lấy tay em
lau giùm em nước mắt
Hãy ôm em thật chặt
Đừng để em tàn phai
Theo bóng đêm dày đặc
Tíc tắc tiếng thời gian
Chập chờn cơn mơ gọi
Sao không gian trống vắng?
Tiếng nhạc ai chìm lắng
Đi theo vào hư vô
Lăn buồn theo nước mắt
Vỡ bờ một niềm đau
Lặng im và chất ngất!
Bàn tay em dịu dàng
Thương yêu trên lồng ngực
Từ xa nghe tiếng hát
Của con tim còn đau!
Lời ca như rướm máu 🩸
Nhật Thuy Vi

Saturday, January 16, 2021

Ánh Mặt Trời Chiều

 



Ánh Mặt Trời Chiều
Có những giọt nước mắt
Mà không ai nhìn thấy
Đang nhỏ xuống, tràn trề
từ những con tim ngẹn ngào, tức tưởi
Có vết thương còn đang nhức nhối
Và thời gian như bắt đầu
trôi vào mù khơi quá khứ
những nghẹn ngào không tên gọi
Những nỗi đau không được lên tiếng nói
Có những hụt hẫng trong đợi chờ
Và thế đời chợt rớt rơi vào vô vọng
Nhưng rồi nó cũng sẽ im lìm, cô đọng
Và cũng sẽ không ai nhìn thấy
Dù chỉ một lần
những cơn đau sắt se, cay đắng
Mà người một mình ôm lấy
Những kỳ vọng, những hào quang
Những lý tưởng ngút ngàn
Từng hâm nóng tim người
Rồi nó cũng đốt cháy và rụi tàn theo
Vì thế nhân dẫy đầy lòng ngừơi tăm tối!
Có phải như những giọt nắng hoàng hôn
Chiếu rực lên, để xuyên qua làn mây mù lần cuối
Rồi lặng lẽ lui dần vào bóng tối
Để lại đây những ánh mắt ủ ê buồn,
dõi theo ánh mặt trời đang chìm mà tiếc nuối!
January 7, 2021