Showing posts with label Em tưởng Anh đã yêu Em. Show all posts
Showing posts with label Em tưởng Anh đã yêu Em. Show all posts

Friday, October 16, 2020

Em Tưởng Anh Đã Yêu Em

 

.

Em Tưởng Anh Đã Yêu Em
(Tình Yêu - Trong Trò Chơi Trẻ Con!)

Em tưởng Anh đã yêu Em
Như trong trò chơi tình yêu tuổi nhỏ
Em tập làm người lớn
Và khi môi anh cúi xuống
Đặt nụ hôn nồng trên đôi má em non
Như hằn sâu một niềm vui em giử lại
Đủ khơi trong em nỗi xuyến xao
Mà em dành cho những đêm dài mộng mị
Với ánh mắt ngọt ngào, nét nhìn thân ái
Còn Em thì lắng nghe và lặng im
như tương đồng, tương ý ̣{!)
Em đang tập làm người lớn, như anh,
Để lục tìm trong em, một trái tim sâu kỳ bí
hay những vấn vương tuyệt vời của thú đau thương
Nhưng anh ơi,
em chỉ thấy lòng chan hòa niềm hoan hỉ
trái tim em hồng lên, bừng cháy với yêu đương
em tưởng mình đã lớn, lớn bằng anh
em được đi song đôi bên cạnh anh
nhưng rồi một sáng, em bừng tỉnh
thấy anh như ánh sáng mặt trời chói lọi
anh xa lạ, và chia cách trên cao
Có lẻ em đã mù lòa nên không nhìn thấy
và em tưởng mình đã lớn
đang được cùng anh sánh vai trên con đường lừng hương
đầy hoa thơm cỏ lạ
Nhưng trong trò chơi cuộc đời đó
em đã tự mình vấp ngã
và buông rời tay anh nắm
một vết thương sắt se, sâu thẳm đâm suốt trái tim non
những giọt nước mắt ưu phiền bắt đầu cô đọng
và ứ lại trong cõi lòng em nỗi chon von sầu muộn
em chợt biết mình đã yêu anh!
trong cuộc chơi như con trẻ đó
em biết mình đã yêu anh!
cho nên em mới ra nông nổi
trò chơi không còn là nụ cười
không còn cái nắm tay nhau ân cần, êm ấm
không còn nụ hôn trên má
chỉ còn là một nỗi đau, ăn năn, và xấu hổ
Em co ro tìm nơi dấu kín – em, và trái tim khô cằn, héo rủ
Đâu là má em hồng, mắt em trong, và hồn em xanh tuổi nhỏ
em đã tưởng rằng Anh-đã-yêu-Em
Em không biết chính Em đã buông mình trong điêu tàn giông gió!
Nhật Thụy Vi
Dec 2016

Friday, August 4, 2017

Em tưởng Anh đã yêu Em



Em tưởng Anh đã yêu Em

Trong  trò chơi trẻ con
Em tập làm người lớn
Và khi môi anh cúi xuống
Nụ hôn nồng trên đôi má em non
Như hằn sâu một niềm vui em giử lại
Đủ khơi trong em nỗi xuyến xao
Mà em dành cho những đêm dài mộng mị
Anh coi em chơi trò chơi con trẻ:
Em lắng nghe, lặng im, tương đồng, tương ý
Em tập làm người lớn, như anh,
Đ lục tìm trong trái tim sâu huyền bí
những vấn vương tuyệt vời của thú đau thương và hoan hỉ
Nhưng anh ơi, lòng em chỉ thấy  chan hòa niềm vui sướng
 trái tim em hồng lên, bừng cháy với yêu đương
em tưởng mình đã lớn, bằng anh
tưởng mình được đi song đôi bên cạnh
nhưng rồi một sáng,
Em mở mắt, thấy anh như ánh sáng mặt trời  chói lọi
anh xa lạ, và chia cách
em đã mù lòa nên không nhìn thấy
em tưởng mình đã lớn
đã được sóng đôi cùng anh
 trên con đường lừng hương, đầy hoa cỏ lạ
trong trò chơi cuộc đời đó
em đã tự mình vấp ngã
và buông rời tay anh nắm
một vết thương sắt se, sâu thẳm đâm suốt trái tim non
những giọt nước mắt ưu phiền cô đọng
đã ứ lại trong cõi lòng em chon von sầu muộn
em biết mình đã yêu anh!
Và trong cuộc chơi con trẻ
em biết mình đã yêu anh!
cho nên em ra nông ni
trò chơi không còn là nụ cười
không còn cái nắm tay ân cần, êm ấm
không còn nụ hôn trên má
chỉ còn là một nỗi đau, ăn năn, và  xấu hổ
Em co ro tìm nơi dấu kín – em, và trái tim khô cằn, héo rủ
Đâu là  má em hồng, mắt em trong, và hồn em xanh tuổi nhỏ
em tưởng rằng Anh-đã-yêu-Em
Em không biết chính Em đã buông mình trong điêu tàn giông gió!

Nhật Thụy Vi

Dec 2016